Thịnh thân vương này chính là hoàng đệ đương triều, hắn từng mang binh tấn công tây vực tu vi bất khả trắc, khiến cho kẻ địch vô cùng đau đầu, hôm nay ở Khấu quan đánh một Phượng Tín quan nho nhỏ đã tổn thất quá lớn nếu tiếp tục như vậy thì Vi Địch khẳng định không cách nào ăn nói với y.
- Đại soái không cần phải lo lắng bên Thịnh thân vương ty chức có một cách để đại soái không bị trách cứ.
Một tên mưu sĩ Vương Bình tiến lên khẽ nói nhỏ bên tai của hắn.
- Hay lắm Vương tham mưu là cao nhân cứ giao chuyện này cho ngươi xử lý.
Vi Địch nghe xong Vương Bình nói vài câu thì lông mày lập tức giãn ra.
- Vâng đại soái.
Vương Bình lĩnh mệnh ra ngoài chuyện thứ nhất hắn cần làm chính là bịt mồm binh sĩ quan tướng.
- Đại soái Oanh Minh pháo đã tới Thanh Sơn.
Tên thị vệ bên cạnh nhắc nhở.
- Được rồi hai chiếc Oanh Minh pháo này sau khi tới cứ để cho tham mưu an bài đi.
Vi Địch vỗ trán sau đó nói với Vệ Sầm.
- Nếu như ty chức quản lý Oanh Minh pháo thì xin đại soái cho một số nhân lực mạnh hơn một chút mặt khác hai chiếc pháo này quan hệ trọng đại người không phận sự không thể tiến vào.
Vệ Sầm ở bên tai Vi Địch thì thầm vài câu.
- Tất cả nghe theo ngươi mà xử lý, bất luận thế nào Phượng Tín quan cũng phải nắm được.
Vi Địch đấm mạnh một quyền xuống bàn, hai ngày nay hắn đã nén giận vô cùng, nếu như lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452054/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.