Chuyện này Đường Tiêu có phần nghĩ oan cho Lâm Chấn, cửa quan hàng không quan hệ nhiều tới y.
Dùng thân phận hiện tại của Đường Tiêu ở Đại Minh vương triều thì có thể thắng một cuộc chiến đã không tệ rồi căn bản không thể biến hóa toàn bộ chiến cuộc, hai nước giao tranh nếu như người chỉ huy vô năng thì binh linh shai bên sẽ bị hại toàn bộ tính mạng.
Điều này không chỉ Đường Tiêu bi ai mà tất cả các binh sĩ cũng bi ai.
Liên tục đánh lui sự tiến công của liên quân, hơn nghìn tướng sĩ còn lại ở Phượng Lâm thành đều muốn lập quân công bọn họ nghe Đường Tiêu nói muốn lui lại thì vô cùng thất vọng.
Tuy nhiên sau khi biết được Quy Am quan đã thất thủ liên quân vây kín Phượng Tín quan thì tất cả bọn họ đều biết rằng Phượng Tín quan không cách nào thủ vững nữa rồi, vội vàng thu thập hành lý chuẩn bị lui lại.
- Con mẹ nó, năm nghìn nhân mã, mười tòa thần minh pháo mà lại đầu hàng người Mãn, mẹ kiếp tổ tiên bọn chúng.
Đường Tiêu ở trước một nghìn tướng sĩ một bên thu dọn đồ đạc một bên không ngừng mắng.
- Ta cần phải để lại người tiếp tục thủ Phượng Tín quan, để các huynh đệ khác có thể rút về Khê Khẩu, nếu không tất cả sẽ chết ở chỗ này.Tuy nhiên nếu như không có huynh đệ nào nguyện ý ở lại thì tất cả sẽ cùng chết.
Đường Tiêu ở trên tường thành, nói chuyện với các tướng sĩ.
Các binh sĩ trầm mặc tiếp tục ở đây có vận mệnh thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1452056/chuong-299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.