Quay về Đường phủ, Đường Tiêu lập tức bắt đầu cuộc huấn luyện của mình. Kỳ thật sau khi đánh bại công chúa Dực Thai thì hắn không có áp lực lớn như trước nữa, nhưng không thể bỏ thói quen sinh hoạt đời trước của Đường Tiêu.
Cái cảm giác nguy hiểm sinh tồn luôn theo hắn như bóng với hình. Cảm giác áp lực kỳ diệu nếu không huấn luyện thì là lãng phí sinh mệnh. Cái bản tính muốn trở thành cường giả mạnh nhất, khiến hắn không muốn ngừng lại một giây
Tuy lần ước đấu này đã thắng công chúa Dực Thai, nhưng Đường Tiêu biết mình thắng chỉ là may mắn. Nếu lần nữa đấu với công chúa Dực Thai, hắn không bảo đảm vẫn có thể chiến thắng.
Không chỉ như vậy, còn có Từ Tiều hận hắn, bởi vì công chúa Dực Thai, bởi vì đệ đệ của gã bỗng dưng mất tích, còn có hôm nay gã thua vật thưởng trạng nguyên, sau này Từ Tiều chắc chắn sẽ tìm cơ hội trả thù. Đối với kẻ thù, cách làm bình thường của Đường Tiêu chính là mình phải mạnh hơn người đó, sau đó đè bẹp giết chết nó!
Dù Từ Tiều dễ đối phó thì Từ gia còn có Hưng Quốc Hầu Từ Cường. Võ giả cấp Địa Nguyên đó, đối với Đường gia, đối với hạnh phúc sinh hoạt trong tương lai của Đường Tiêu, là một uy hiếp to lớn.
Cho nên Đường Tiêu cảm thấy bây giờ còn chưa phải lúc để hắn hưởng lạc. Vậy nên hắn vừa về Đường phủ liền bắt đầu điên cuồng tu luyện.
Dùng ba tháng đánh bại công chúa Dực Thai, Đường Tiêu đặt ra cho mình mục tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451800/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.