Một đấm này kéo theo thù hận sâu vô cùng, võ giả cấp Nhân Nguyên đỉnh tam cấp, võ trạng nguyên đấu võ đợt trước Từ Tiều đánh ra một quyền này, uy lực lớn hơn công chúa Dực Thai ra quyền nhiều.
Không biết khi nào thì Mục Thương đã tới bên cạnh Đường Tiêu, duỗi tay kéo hắn ra sau lưng mình, ưỡn ngực đón đỡ một quyền của Từ Tiều.
Hộ thể cương khí mạnh mẽ của Mục Thương thoáng chốc đẩy thân thể Từ Tiều bay ngược ra sau, nặng nề đập vào vách tường bao phòng, té xuống đất. Từ Tiều bụm ngực hộc búng máu.
Hôm nay đối với gã tựa như ác mộng, vừa thua người còn thua tiền. Không nói tới chưa cứu công chúa Dực Thai ra "hố lửa", thua sạch ngân lượng, vật thưởng võ trạng nguyên cũng chắp tay đưa người. Giai nhân gần trong gang tấc mà không thể chạm vào, kẻ thù ngay trước mặt mà không thể báo thù, bây giờ Từ Tiều thật sự tuyệt vọng.
Đám binh sĩ trong bao phòng sớm nhìn quen màn này, lập tức tiến lên nâng Từ Tiều bị thương đi ra ngoài.
Lúc Từ Tiều bị nâng ra ngoài, gã tuyệt vọng gào to với Đường Tiêu:
- Họ Đường! Ngươi hủy mọi thứ của ta! Việc này sẽ không dễ dàng chấm dứt như vậy! Ngươi chờ đó!
Đường Tiêu bĩu môi, thương hại nhìn Từ Tiều một cái. Xứng đáng tên này xui xẻo, chọc ai không tốt? Lại ngu ngốc đụng tới ta.
Được làm vua thua làm giặc, cường giả chúa tể, đó là quy tắc sinh tồn của mọi thế giới. Bạn đang xem tại Truyện FULL - thegioitruyen.com
Đường Tiêu chậm rãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451799/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.