Đường Tiêu mở mắt ra, không nhanh không chậm quăng một câu:
- Ngươi muốn nói gì với ta?
- Ngươi để bọn họ đi hết đi, ta muốn nói riêng một mình với ngươi.
Công chúa Dực Thai không còn khí thế hung hãn như trước, bây giờ thoạt trông giống như cô dâu nhỏ bị uất ức.
Đường Tiêu đoán rằng có thể công chúa Dực Thai muốn nói tới việc đánh cuộc. Suy nghĩ chốc lát, Đường Tiêu phẩy tay, ý bảo Mục Thương và đám nha hoàn tránh ra xa một lúc.
Đầu tiên, công chúa Dực Thai hướng Đường Tiêu biểu thị lòng bất mãn của mình:
- Một mình người cần nhiều nha hoàn như vậy làm gì? Ta ở trong cung bên người cũng chỉ có bốn cung nữ mà thôi!
Còn tưởng mấy ngày nay hắn ở trong phủ chịu khổ, ai ngờ mỗi ngày chìm trong ôn nhu hương, thật không biết ban ngày tại sao thua hắn được nữa!
Đường Tiêu liếc công chúa Dực Thai:
- Mắc mớ gì tới ngươi!?
- Ngươi!
Công chúa Dực Thai chán nản. Nếu không phải sau này sẽ gả vào Đường phủ, gả cho tên khốn này, còn lâu cô mới thèm lo việc của hắn!
Thấy Đường Tiêu hờ hững nhắm mắt, công chúa Dực Thai thật muốn quất hắn vài roi, nhưng lại sợ chọc giận hắn thì sẽ thật sự dìm cô chết đuối trong hồ. Bộ dáng không sợ trời không sợ đất của tên khốn này giống như chuyện gì cũng dám làm.
Công chúa Dực Thai chỉ đành dịu giọng nói:
- Ta đến tìm ngươi là thương lượng về hiệp ước đánh đổ. Điều kiện rõ ràng quá không công bình, cho nên đến kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sat-vuong/1451801/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.