Cửa phòng giám đốc luôn đóng chặt, không ai có thể vào được.
Thịnh Vũ hoàn toàn không ngờ là vừa tỉnh lại đã được Tiêu Cù ôm vào lòng. Tất cả những kế hoạch cậu đã sắp xếp tốt bỗng nhiên loạn hết cả lên. Cho dù Thịnh Vũ có trấn tĩnh đến đâu thì khi Tiêu Cù chạm vào mặt mình cậu cũng chỉ có thể chịu đựng trái tim đang đập mãnh liệt mà nói một câu "Là tôi, tôi đã về rồi".
Ánh mắt của Tiêu Cù làm cậu cam tâm tình nguyện sa vào, nửa ngày sau mới ý thức được là mình vẫn chưa mặc đồ, bối rối nhảy xuống giường đi đến chỗ tủ quần áo, lấy ra một cái quần lót, một cái áo sơ mi và một cái quần tây. Lúc mặc vào do quá căng thẳng mà hai chân như nhũn ra, không đứng vững nên ngã xuống trông rất buồn cười.
Tiêu Cù đúng lúc đỡ được cậu, ngồi xổm trên mặt đất vén ống quần lên giúp cậu.
Lúc vừa bắt đầu, Thịnh Vũ không biết nên nói thế nào, dù sao việc thân thể của bản thân vẫn còn là chuyện vô cùng hoang đường. Cậu cũng không rõ tại sao Tiêu Cù lại đột nhiên phát hiện ra, còn ôm cậu ngủ cả đêm.
Nhưng cho dù là thế nào đi nữa, chuyện đến nước này rồi, cậu phải nói chân tướng cho Tiêu Cù.
Thịnh Vũ vốn đang ngồi nghiêm chỉnh cạnh mép giường, sau đó không ngồi im được nữa mà bắt chéo hai chân, bắt đầu kể mọi chuyện, từ lúc cậu tỉnh lại trong thân thể Thành Khoảnh, nói đến tình cảm thời niên thiếu của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sap-thanh-lai-bai/3119114/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.