Di Thiên chán nản nhìn chằm chằm phía trên, một màu đen và cô không nhìn thấy gì cả, thân mình đau nhức, tay chân không thể cử động được, cô nằm ngây ngốc như thế này cũng được một khoảng thời gian kha khá dài rồi. Lúc mới tỉnh lại, đón nhận Di Thiên là một trận choáng váng, tuy không thể động đậy nhưng vẫn có thể cảm nhận được, cảm giác ẩm ướt phía sau đầu, chắc hẳn là chảy máu không nhẹ. Cô hiện tại đang nằm trên nền gạch lạnh như băng, còn có rêu bám đầy, không khí xung quanh lạnh lẽo còn mang chút ẩm thấp của hơi nước. Rơi xuống chỗ này bao lâu? Bây giờ là lúc nào rồi? Di Thiên một chút cũng không cảm nhận được...
Đây là nơi nào? Tại sao đến một chút âm thanh cũng không có? Do không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay, Di Thiên chỉ có thể nằm một chỗ mà nhìn vào một khoảng tối đen, mở mắt hay nhắm mắt gì cũng vậy, cũng chẳng thấy gì, tốt nhất cứ an tâm mà dưỡng thần thôi.
Rất lâu...rất lâu sau a~...
- Mịa nó! Đói chết bổn cô nương rồi!!!
Di Thiên đang cố gắng chống đỡ mà đứng dậy, thân mình loạng choạng ngã đến 3-4 lần mới có thể đứng vững, đưa tay lên chạm vào sau đầu, cảm giác nhói lên làm cô không khỏi hít một ngụm khí lạnh, máu cũng đã đông lại, xem ra cũng tạm ổn. Cô đi được vài bước lại đưa tay ra phía trước sờ soạng một hồi, chạm vào thứ gì đó giống giống như bàn học, lại sờ xung quanh có gạch đá, có cát bụi, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-lai-la-nu-phu/543565/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.