Di Thiên dắt tay Tử Duệ đi về phía phòng dành cho bệnh nhân tâm thần phân liệt, Mục Hàn Dương trừng mắt theo sau hệt như cái đuôi nhỏ. Nhìn cánh cửa đóng kín, cô quan sát xung quanh, không hề thấy bà lão hay bất cứ ai. Di Thiên đến tấm kính gõ vài tiếng, tấm màn mỏng bị vén ra, một ông lão gần trơ xương, đầu bị hói một mảng, da vàng vọt xanh xao, đôi mắt lồi hẳn ra nhìn chằm chằm cô. Di Thiên mỉm cười thân thiện, tay cầm bịch cháo đưa lên, ông ta đáy mắt sáng lên một chút, quay đầu ra sau nói gì đó, lát sau cánh cửa "keep out" cạch một tiếng mở ra. Di Thiên đưa bịch cháo cho Tử Duệ, tươi cười ấm áp tựa gió xuân, dặn dò tiểu bánh bao to xác: -Tử Duệ vào đưa cho mọi người nha. Mẹ với chú Mục nói chuyện "người lớn" một chút.
Tử Duệ hí hửng gật đầu, cười ngây thơ vào trong. Di Thiên di chuyển ánh mắt sang Mục Hàn Dương liền bắt gặp ánh mắt phức tạp của hắn. Hẳn là cũng nhận ra đi! Di Thiên tháo một bên hoa tai xuống đưa cho Mục Hàn Dương, kề sát tai hắn thì thầm gì đó. Mục Hàn Dương nhìn cô nghi hoặc một lát cuối cùng cũng gật đầu, Di Thiên vỗ vỗ vai hắn rồi xoay lưng đi mất. Mục Hàn Dương nhìn theo bóng lưng cô mà lệ rơi đầy mặt...
Chết tiệt! Di Thiên, cô thực sự định cho Tử Duệ "nằm vùng" thật đấy hả?!!! Tôi là tôi nghi ngờ về độ "thành công" của kế hoạch này lắm đó nha!!!!
Di Thiên trở về phòng, chăm sóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sao-lai-la-nu-phu/543554/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.