Sắc mặt Mộ Dã trong suốt quá trình Lưu Sương nói càng lúc càng hắc trầm, quả thực có thể dung "Mây đen" để ví.
Bên trong trướng không có gió, thế mà hắc bào của hắn động đậy, như sắp phát khùng tới nơi.
Mộ Dã phẫn nộ, hắn thật sự không hề nghĩ tới sự giải thích như vậy của tên thầy thuốc này, trong tâm hắn không khỏi có chút bội phục.
Nhưng, Mộ Dã hắn là ai chứ? Hắn là Vương của Thiên Mạc quốc, cao cao tại thượng, như thế nào trước mắt bao nhiêu quân tướng lại bị tên thiếu niên kia ăn nói lỗ mãng như thế chứ? Làm sao có thể cho phép hắn chửi bới sự nghiệp thống nhất thiên hạ a?
Tên tiểu tử này thật không muốn sống nữa!
"Ngươi nói rằng việc ta thống nhất thiên hạ là nghịch thiên sao? Ngươi không muốn sống nữa sao!" Mộ Dã lạnh lùng nói, nhưng kìa, môi khẽ cười, nụ cười làm cho lòng Lưu Sương run lên.
Xem ra, nàng thực sự đã chọc giận tên Mộ Dã rồi, người này dã tâm to lớn như thế, không phải chỉ một hai lời mà nàng có thể thuyết phục được hắn, nhưng là, hôm nay, nói đến đây, chẳng lẽ lại bỏ dở giữa chừng. Ngay cả khi hắn không ủng hộ điều nàng nói, nhưng chắc chắn trong lòng hắn sẽ lưu lại được một chút gì đó.
"Đúng vậy, trong mắt ta, ngươi chính là kẻ nghịch lại ý trời. Thống nhất thiên hạ muốn tiến hành cần phải theo tuần tự, hôm nay thời cơ chưa tới, nếu như ngươi muốn vén màn lên phân tranh thiên hạ, chỉ biết lệnh khiến dân chúng không nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554495/chuong-110.html