Điệu múa cuối cùng vừa dứt, Mi Vũ thản nhiên cười, nụ cười khiến đôi má ửng hồng, mang theo một tia mê hoặc người mỏng manh, mị ý lan tràn.
Mộ Dã như đáp lại nụ cười của Mi Vũ, chậm rãi nở nụ cười, đôi mắt cảm thấy hứng thú lưu chuyển trên người Mi Vũ.
Cô gái này tự xưng là "Vũ Mị" đúng là vũ mị (Vũ Mị có nghĩa là quyến rũ)
Một bộ xiêm y màu đỏ, mỏng manh. Mái tóc búi cao, để lộ gáy trắng ngần, trên có kìa tram lấp lánh đá. Mặt ngọc mỏng manh, vài sợi tóc mai khẽ rủ trên má. Đẹp nhất là đóa hoa đào trên mặt nàng kia, khiến nàng tăng thêm vẻ phong tình.
Nữ nhân như thế, thật khó gặp, nhưng đã gặp, thật dễ khiến chon am nhân nghiện ngập.
Nhưng mà, Mộ Dã biết, nữ nhân đẹp thì cũng đồng nghĩa như là độc dược, không để ý, sẽ nhanh chóng bỏ mạng. Hắn, thích mỹ nhân, nhưng còn yêu thì không hề.
Nghe nói người con gái trước mắt này là mỹ nữ nổi danh tuyệt sắc của Nguyệt Quốc, cầm kỳ thư họa cái gì cũng thông, là một đại mỹ nữ!
Mộ Dã khẽ cau mày, chân mày nhíu lại, nhưng rồi lại như chưa hề nhìn gì cả.
"Vũ Mị, nghe nói ngươi cầm kỳ thư họa đều tinh thông, Bổn vương chưa từng nghe qua ngươi gảy đàn. Thừa dịp tối nay đêm đẹp, bổn vương cùng các tướng quân đều ở đây, ngươi hãy gảy một khúc đàn để chúng ta thưởng rượu thêm hứng!" Mộ Dã vuốt vuốt chén ngọc, nhàn nhạt nói.
"Tiểu nữ nguyện vì Khã Hãn mà gảy đàn, mời người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554494/chuong-109.html