Khi Lưu Sương tỉnh dậy, phát hiện mình không phải đang ở trên giường mà là núp trong một ngõ ngách, thật giống như loại người bị quên lãng rồi.
Vẫn là một căn lều, nhưng không phải là cái cũ. Chỗ này có rất nhiều dạ kim đính, làm trong lòng người bất an.
Qua một tấm màn lờ mờ, Lưu Sương mơ hồ nhìn trên giường tựa như có một thân ảnh người dao động. Lòng nàng vô cùng kinh hãi, ai vậy? Nàng nhớ mình đang ngủ thì một bóng đen tiến đến gần, sau đó liền ngủ mê man. Chẳng lẽ bị bắt đi sao?
Đây là nơi nào vậy? Lều lớn vàng đính óng ánh, trong nháy mắt Lưu Sương đã sáng tỏ, nơi này đích thị là lều trướng của Mộ Dã, bởi vì chỉ có lều của Khả Hãn mới có kim đính!
Nỗi nghi ngờ xộc lên trong lòng nàng, Mộ Dã tại sao lại bắt nàng đem tới đây, hắn biết nàng chẳng qua chỉ là một quân y học đồ nho nhỏ. Rơi vào tay hắn, không biết hắn sẽ xử trí ra sao đây? Nhưng mà, có thể khẳng định là sẽ không có gì tốt đẹp rồi.
Bên trong lều có 2 võ sĩ đứng hầu, thấy nàng tỉnh liền đi ra phía trước, mang nàng về phía góc giường. Bên trong trướng có bóng người tựa hồ phất phất tay, hai người đó từ từ lui ra ngoài.
Lưu Sương còn chưa có kịp phản ứng vì kinh ngạc, đang định mở miệng hỏi chuyện, bỗng bên trên trướng truyền đến âm thanh của nữ tử. Lưu Sương sợ hết hồn, vội lui về sau hai bước, gương mặt chốc lát đỏ lên.
Chỉ cần dùng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554493/chuong-108.html