Phảng phất một giấc mộng, trong mộng vô biên ảo ảnh, còn có cả tuyết, cả lửa, cả sự hành hạ.
Lưu Sương nghĩ rằng bản thân mình không bao giờ tỉnh nữa, nhưng trong bóng tối mịt mùng kia, chen vào chút ánh sáng, khiến nàng không khỏi mở mắt. Thân thể có chút cử động, cảm nhận được một khối đau đớn truyền đến, nàng cảm nhận được hết nỗi đau này, chứng minh rằng nàng chưa có chết!
Sóng mắt khẽ lưu chuyển nhìn xung quanh bốn phía, nàng đang nằm trong lều, không phải lều của tên Mộ Dã, nàng thở dài một hơi. Trước lều nhìn qua cực kỳ đơn sơ, bên trong không có cái gì cả, bản thân nàng đang nằm trên một tấm thảm cũ nát.
Giờ phút này, nàng – đang nằm trên một tấm chăn thảm rách nát tơi tả, may mắn rằng nó không đến nỗi bỏ đi, còn có chút mềm mại.
Hôn mê thấy những cảnh kinh hoàng, trong nháy mắt mọi thứ tái hiện trong đầu, Lưu Sương cả kinh, nhanh chóng kiểm tra người mình.
Trên người nàng, vẫn được phủ quần áo đầy đủ, chỉ có điều đây không phải quân phục Lăng quốc, món đồ kia sớm đã cũ nát, chỉ sợ không thể mặc nổi.
Là ai? Là ai thay trang phục cho nàng?
Trên người nàng tỏa ra mùi hương nhàn nhạt của thuốc, Lưu Sương biết đó là thuốc trị liệu da bị trầy xước.
Là ai? Là ai trị thương cho nàng?
Lưu Sương khẽ chống tay xuống thảm dùng sức ngồi dậy. Trong đầu một khối hỗn loạn, nhìn ánh sáng bên trong lều, nàng đoán là đã giờ ngọ. Nhưng nàng cảm thấy một mảnh hắc ám.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-phi-du-tinh/1554496/chuong-111.html