Thời gian yên lặng trôi qua, về đến nhà, Thừa Duyệt xuống trước, quay sang mở cửa xe cho nam nhân, sau đó vươn hai tay:“Ta ôm ngươi vào.”
Trình Chấn Toàn sửng sốt hai giây, vội vàng lắc đầu, bối rối nói :“Không, không cần, ta có thể tự đi……” Như muốn chứng minh lời nói của mình, tay hắn chống lên ghế dựa chuẩn bị đứng lên……
Nhưng vừa mới cử động, hạ thân đã truyền tới cảm giác tê đau kịch liệt khiến sắc mặt hắn nháy mắt trắng bệch, người cũng chật vật ngã xuống, môi lại tái nhợt.
“Vẫn là để ta ôm ngươi đi thì tốt hơn.” Thừa Duyệt khẽ thở dài, sau đó liền đem Trình Chấn Toàn vẫn còn khó xử cẩn thận bế ra khỏi xe.
“Ách……” Thân thể bị nhấc bổng lên không khỏi khiến nam nhân đã ba mươi tuổi có chút bối rối, trên mặt tràn đầy vẻ quẫn bách. So sánh với tư thái thản nhiên của y lại khiến hắn nhất thời không nói được, chỉ có thể im lặng cắn môi, hơi hơi cứng ngắc.
“Không có việc gì, gần đây cũng không có ai.” Tựa hồ cảm giác được nam nhân quẫn bách, Thừa Duyệt ôn nhu an ủi nói.
Bị ôm vào trong phòng, bước trên tấm thảm mềm mại, Trình Chấn Toàn như cảm thấy lỗi giác.
Toàn bộ đại sảnh được trang hoàng tạo cho người ta cảm giác thật sự thoải mái. Lấy tông màu vàng nhạt làm chủ, đơn giản mà lịch sự tao nhã, thật giống như con người Thừa Duyệt trong mắt hắn. Nhất là những tấm mành treo nơi cửa sổ kia, ấm áp mà dễ chịu, khiến cho Trình Chấn Toàn cũng bất giác mà thả lỏng vài phần, sắc mặt đã buông lỏng không ít.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397332/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.