“Không có gì, để ta giúp ngươi thượng dược.” Thiếu niên dùng giọng nói ôn nhu trấn an nam nhân, vẫn tư thái bình thản lẫn tao nhã giống như trước, tựa hồ đang nói về một chuyện vô cùng bình thường.
“Không cần, thật sự …… Ta ổn mà……” Nam nhân không ngừng lắc đầu, mặt đỏ lên, ngay cả nói cũng không được rõ ràng.
Huống chi, nói đến thượng dược, trong đầu Trình Chấn Toàn lại đột nhiên xuất hiện vẻ mặt mỉm cười tao nhã của một vị bác sĩ khiến cho hắn cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng – Lan.
Phương thức người kia bôi thuốc cho hắn, mỗi lần nhớ đến, đều khiến hắn sợ hãi, nhưng càng nhiều chính là nan kham. Y luôn có thể dễ dàng khống chế cơ thể hắn, vừa ôn nhu liếm lộng vừa cố ý làm đau hắn, mỗi động tác của ngón tay y, dù là nhỏ nhặt nhất, đều khiến hắn có cảm giác hoàn toàn bị xâm phạm.
Có lúc, hắn thậm chí còn hoài nghi, y vì muốn nhìn thấy bộ dạng thống khổ của hắn nên mới cố ý mượn việc thượng dược tạo thêm vài vết thương mới, hưởng thụ từng phản ứng của hắn.
Quả thực không hiểu người kia rốt cuộc là muốn trị liệu hay là mượn việc để trêu đùa hắn nữa.
Nên dù hắn biết Thừa Duyệt chỉ đơn thuần là hảo tâm, cũng biết y luôn ôn nhu săn sóc như vậy ….. nhưng …. cho dù không nói việc này, loại địa phương ngay cả hắn cũng khó có thể mở miệng nhắc tới …….. sao có thể để Thừa Duyệt ….. tại chỗ đó …. giúp hắn bôi thuốc chứ ……..
Huống chi…… Nơi đó thật sự rất bẩn……
“Trình thúc, ta không hy vọng ngươi có chuyện gì……”
“……”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397333/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.