Chạy mau……
Cho dù là một giây, hắn cũng không muốn lại phải đối mặt với con mình…….
…
Trên hành lang bệnh viện, một nam nhân thoạt nhìn mới ba mươi tuổi, ngũ quan ôn nhuận, sắc mặt lại cực kỳ tái nhợt đứng dựa vào tường, cố hết sức lết tới phía trước. Nam nhân tựa hồ đang phải chịu đựng thống khổ, mỗi bước đi lại thấy hai chân hắn run rẩy, tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt, quần áo hỗn độn càng khiến hắn có vẻ chật vật dị thường.
Lúc này, cách đó không xa, mơ hồ truyền tới thanh âm gấp gáp gọi tên hắn, giọng nam còn chút trẻ con đó lại khiến nam nhân giống như nghe thấy tiếng triệu hồi của ác ma, toàn bộ thần kinh đều đóng băng, hai mắt thậm chí lộ ra vẻ sợ hãi.
Nhất thời, tốc độ di chuyển tăng nhanh, động tới miệng vết thương, đau đớn cũng tăng thêm mấy lần khiến hắn suýt nữa ngã sấp xuống.
Thanh âm càng lúc càng gần, nam nhân lại phát hiện chính mình đã đau tới mức đi không được ……
Chung quanh đều là ánh mắt tò mò của bệnh nhân hoặc hộ y, nếu hắn trốn vào một gian phòng bệnh, những ánh mắt đó sẽ trở thành hải đăng chỉ đường cho thiếu niên.
Cự tuyệt lời hỏi thăm giúp đỡ của một bác sĩ, Trình Chấn Toàn dựa vào tường, cố hết sức thở dốc, nhìn chung quanh tìm kiếm một nơi thích hợp để ẩn nấp …… Nhưng …… tình trạng cơ thể của hắn tựa hồ đã không chống chịu nổi …..
“Đại thúc?” Lúc này, một giọng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-lang-ho-bai-quyen-1/2397330/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.