Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hoắc Vân Hy thấy Long Quân Triệt vẫn cực kỳ cực đoan, thì lấp lập trường của 1 người từng trải nói: “Chờ một ngày nào đó ông nghĩ thông, ông sẽ biết hô nay mình cực đoan đên mức độ nào, ba tôi thật sự có lỗi với dì Nhã Tâm, nhưng ông ấy cũng phải đền mạng rồi.”
Dứt lời, mày anh ta cũng cau chặt hơn, không khỏi nhớ lại người cha mơ hồ trong trí nhớ, cảm giác vô cùng sầu não.
Con người ta từ nhỏ đã có ba mẹ yêu thương, còn anh ta thì không được hưởng thụ tình yêu của cha, mẹ thì chỉ để ý đến địa vị của mình tại Hoắc gia mà thôi.
Thu lại cảm giác mất mát bi thương, anh nhìn Long Quân Triệt ảm đạm cười: “Chỉ mong một ngày nào đó ông sẽ nghĩ thông suốt việc này, có lúc, nên bỏ xuống thì bỏ xuống, như vậy mới có thể sống vui vẻ hơn, tôi về đây.”
Lúc xoay người rời đi, Long Quân Triệt liền gọi anh ta lại.
“Tôi cố ý tiếp cận cậu là vì muốn lợi dụng cậu đối phó với anh cậu, để hai người chém giết lẫn nhau, cậu không hận tôi sao?”
Hoắc Vân Hy dừng bước, xoay người qua: “Ông là ba ruột của Mạn Mạn, tôi sẽ không hận ông, còn nữa, tôi cũng không muốn hận một ai đó nữa, hận một người thật ra cũng mệt chết đi được, ngay từ lúc mất đi Mạn Mạn, tôi đã oán hận anh tôi, hận không thể giết anh ấy, nhưng bây giờ suy nghĩ cẩn thận, thì chỉ cần người tôi yêu hạnh phúc, tôi cũng sẽ hạnh phúc.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557578/chuong-1015.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.