Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Trong mắt ông ta lộ ra vẻ độc ác, cho dù phải dùng bất cứ cách gì, ông cũng nhất định phải bảo vệ Hoắc thị.
Hoắc Vân Hy nghiêm mặt: “Hoắc thị muốn vượt qua nguy cơ lần này, thì nhất định phải có người đồng ý cho Hoắc thị vay.”
Nghe anh ta nói, Hoắc Nghiệp Hoằng nghĩ tới Long Tư Hạo, lập tức nheo mắt: “Tư Hạo có thể giúp Hoắc thị, chỉ cần nó đồng ý thôi.”
Vốn ông ta có con cờ Long Đằng Thiên, còn có thể lấy ra uy hiếp Long Tư Hạo, nhưng bây giờ Long Đằng Thiên đã được cứu đi, trong tay ông ta không còn quân cờ nào có thể uy hiếp Long Tư Hạo nữa, anh nhất định sẽ không giúp ông ta.
“Anh ấy sẽ không giúp Hoắc thị đâu.”
Hoắc Nghiệp Hoằng nghe Hoắc Vân Hy kêu Long Tư Hạo là anh thì hơi bất ngờ: “Con kêu Tư Hạo là gì?”
Hoắc Vân Hy không trả lời Hoắc Nghiệp Hoằng, mà chỉ nói 1 câu đi gom vốn rồi rời khỏi văn phòng.
Anh lái xe đến TE, vốn định để Long Tư Hạo nể mặt Hoắc Nghiệp Hoằng là ông nội mà mượn tiền cho Hoắc thị, nhưng Long Tư Hạo không có ở công ty, nên ông ta không gặp được.
Lúc ra khỏi TE ngồi vào xe, anh ta liền nghĩ đến việc tìm Long Quân Triệt hỗ trợ, thế là gọi cho ông.
Long Quân Triệt đã về nước, đang ở đài tưởng niêm An Khang.
Hoắc Vân Hy biết được liền lập tức lái xe đến đó.
Đài tưởng niệm An Khang, một người đàn ông đứng trước mộ Lê Tố Phương, chính là Long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557577/chuong-1014.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.