Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Đột nhiên, anh khom lưng bế cô lên, sau đó xoay người chạy lên lầu.
Lê Hiểu Mạn phản ứng lại thì trợn mắt, vẻ mặt khó hiểu: “Tư Hạo, anh không đến công ty sao?”
Long Tư Hạo không trả lời cô mà ôm cô vào phòng ngủ, đá cửa phòng, rồi mới nhìn cô nói: “Hôm nay anh không đi.”
Nghe vậy, Lê Hiểu Mạn kinh ngạc: “Tại sao?”
Long Tư Hạo ôm cô bước về phía chiếc giường, đặt ngang cô lên rồi mới khom người, nhìn cô chăm chú, khẽ nói: “Bởi vì em là vợ anh, là người phụ nữ anh muốn ở bên cả đời, thế nên lúc tâm trạng em không tốt, anh tất nhiên phải ở cạnh em rồi.”
Dứt lời, anh hôn lên trán cô, nhìn cô áy náy nói: “Có phải anh lại khiến em khổ sở rồi không?”
Lê Hiểu Mạn khẽ chau mày, sau đó nhìn anh cười nhẹ, lắc đầu: “Là do em.”
Là lòng cô không đủ mạnh mẽ, không thể chấp nhận chuyện anh mất trí nhớ.
Long Tư Hạo đưa tay lau nước mắt cho cô, ánh mắt dịu dàng: “Chẳng trách lúc trước anh lại gọi em là nha đầu ngốc, em đúng là một nha đầu ngốc, ngốc khiến người ta thương tiếc. Nếu thấy khó chịu thì phải nói với anh, đừng làm ra vẻ không có chuyện gì như thế nữa. Trước mặt anh, em không cần che giấu bất cứ cảm xúc gì cả.”
“ Tư Hạo.” Tư Hạo trước kia như thể đã trở lại, mắt Lê Hiểu Mạn ửng đỏ, cô vươn tay ôm lấy cổ anh: “Tư Hạo, thật sự không liên quan đến anh, là em không tốt, em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557576/chuong-1013.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.