Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Hoắc Vân Hy đi lên phía trước, cau mày nói: “Ông nội, không bằng chúng ta tuyên bố phá sản đi.”
Cảm xúc của Hoắc Nghiệp Hoằng lập tức trở nên kích động: “Không được, ông tuyệt đối sẽ không tuyên bố Hoắc thị phá sản, Hoắc thị chỉ tạm thời không thể quay vòng vốn, còn chưa tới mức phá sản.”
Hoắc Vân Hy nhíu chặt mày lại: “Ngân hàng đang thúc giục trả khoản nợ, hai nhà cung ứng cũng đang khẩn trương yêu cầu Hoắc thị thanh toán các khoản nợ, nếu không tuyên bố phá sản, công ty...”
Hoắc Nghiệp Hoằng cắt đứt lời của ông ta: “Chuyện này ông đã nghĩ đến biện pháp, tóm lại là ông tuyệt đối sẽ không để cho Hoắc thị tuyên bố phá sản, cháu đi ra ngoài trước đi.”
Hoắc Vân Hy chăm chú nhìn ông nội của mình, biết anh ta không khuyên được ông ta, vì vậy cũng không khuyên nữa.
Hoắc thị đã hết cứu được nữa rồi, trừ phi có người chịu rót một khoản vốn lớn vào Hoắc thị, mới có thể giúp Hoắc thị vận hành được bình thường, nhưng danh dự của Hoắc thị đã bị tổn hại, cho dù có rót vốn vào, cũng khó có thể trốn khỏi số phận bị phá sản.
Anh ta không nói gì nữa, xoay người đi ra khỏi thư phòng của Hoắc Nghiệp Hoằng.
Anh ta vừa mới trở về phòng, Lý Tuyết Hà đã vào trong phòng của anh ta.
“Vân Hy.”
Lý Tuyết Hà cầm năm bức hình trong tay, sau khi đi vào thì trực tiếp đóng cửa phòng của Hoắc Vân Hy lại.
Thấy vẻ mặt tươi cười của Lý Tuyết Hà, Hoắc Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557579/chuong-1016.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.