Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
“Tư... Ưm... Em... Chờ... Ưm… ưm... Chờ...”
Nụ hôn nóng bỏng của Long Tư Hạo lại hạ xuống, Lê Hiểu Mạn không nói được lên câu.
Anh không cho Lê Hiểu Mạn có cơ hội nói YES hoặc NO, vừa hôn cô, vừa đem cô tới bên giường.
Lê Hiểu Mạn thấy đã sắp tới bên giường, cô đưa tay đẩy Long Tư Hạo ra.
“Tư Hạo, từ từ đã.”
Bị cô đẩy ra, Long Tư Hạo có chút khó hiểu, híp mắt nhìn cô chằm chằm: “Làm sao vậy?”
Lê Hiểu Mạn nhìn anh nhíu mày: “Trước khi anh hoàn toàn lấy lại trí nhớ, chúng ta không thể thân thiết.”
Khuôn mặt tuấn mỹ của Long Tư Hạo trầm xuống, nhìn chằm chằm vào cô: “Vì sao?”
Không thể cùng cô thân thiết, đây không phải muốn mạng anh sao?
Thấy Long Tư Hạo giận tái mặt, Lê Hiểu Mạn tiến lên, tay vòng lấy ôm cổ anh: “Bởi vì anh không nhớ lại, sẽ không phải Long Tư Hạo trọn vẹn, thân thiết với anh lúc này, em sẽ cảm thấy được mình đang đội nón xanh cho Tư Hạo chưa mất trí nhớ ấy.”
Lý do kỳ quặc ấy của cô khiến Long Tư Hạo cắn môi: “Anh không ngại em ngoại tình với anh lúc anh mất trí nhớ.”
“Nhưng em để ý.” Lê Hiểu Mạn nhìn sâu vào Long Tư Hạo nhướng mày cười, vẻ mặt nghiêm túc: “Tư Hạo, em nói thật với anh, em vốn nghĩ rằng mình chấp nhận được việc anh quên em, nhưng đến giờ em mới nhận ra, em thật sự không chấp nhận được việc anh đã quên em, anh đã từng nói, dù có uống canh Mạnh bà cũng sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557571/chuong-1008.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.