Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Sau khi cúp máy với Lạc Thụy, Lê Hiểu Mạn liền đi rửa mặt chải đầu, mặc chỉnh tề sau đó xuống lầu.
Long Tư Hạo hôm nay không đến công ty, ở cùng với Long Đằng Thiên.
Lúc này hai người đang ở sau hoa viên.
“Cháu ngoan, sáng nay ông ngoại đọc báo, Hoắc thị hiện tại tràn ngập nguy cơ, đây là thời cơ để cháu đánh bại Hoắc thị tốt nhất, ông ngoại hy vọng cháu đừng vì đó là ông nội mình mà lưu tình, ông ấy hại chết mẹ con, cướp đi Long thị, tuyệt đối không thể buông tha cho ông ta.” Long Đằng Thiên nhìn về phía Long Tư Hạo ngồi bên cạnh mình, đáy mắt lộ ra hận ý với Hoắc Nghiệp Hoằng, ông ta nhốt ông trong hang đá nhiều năm như vậy, dùng mọi cách tra tấn, còn đoạt Long thị, thù này ông phải báo.
Còn cái chết của đứa con gái duy nhất của ông cũng do ông ta gây ra, Long Đằng Thiên ông có thể sống tới hôm nay, còn sống rời khỏi hang đá, chứng minh ông trời đã cho ông một cơ hội báo thù, cho nên ông tuyệt sẽ không bỏ qua Hoắc Nghiệp Hoằng.
Biểu cảm của Long Tư Hạo vì nhắc tới Hoắc Nghiệp Hoằng mà trở nên trầm lãnh, đôi mắt đen nheo lại: “Ông ngoại yên tâm, cháu sẽ khiến ông ấy nhận lấy trừng phạt thích đáng.”
Long Đằng Thiên nhìn anh gật đầu, lại hỏi: “Vợ con sao vẫn chưa dậy?”
Nghe ông nhắc tới Lê Hiểu Mạn, ánh mắt Long Tư Hạo liền trở nên ôn nhu: “Cô ấy tối qua ngủ hơi muộn.”
Ý anh là Lê Hiểu Mạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557572/chuong-1009.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.