Cô không hy vọng anh quên mất những chuyện bọn họ từng trải qua, vì đó là kỷ niệm chung của bọn họ, bất kể là vui hay là buồn, cô đều hy vọng anh có thể nhớ lại.
Cô vốn tưởng rằng cô có thể tiếp nhận anh mất trí nhớ, vốn tưởng rằng chỉ cần cô làm cho anh yêu cô một lần nữa là được rồi, nhưng giờ phút này, cô xem hình cưới hạnh phúc của bọn họ, cô mới phát hiện, cô thật sự không thể tiếp nhận anh không nhớ kỷ niệm của bọn họ.
Hốc mắt cô ửng đỏ, cắn chặt môi dưới, không để cho mình khó chịu khóc thành tiếng.
Cô biết con người không thể quá tham lam, Tư Hạo của cô đã rất tốt với cô, nhưng cô vẫn rất hy vọng anh có thể khôi phục trí nhớ.
Long Tư Hạo hiện tại không hoàn chỉnh, vì anh không có đầy đủ trí nhớ.
Long Tư Hạo tiến vào phòng ngủ, thấy cô xem hình cưới, hốc mắt ửng đỏ, anh nhíu mày, đi tới cô.
Nghe tiếng bước chân, Lê Hiểu Mạn ngẩng đầu, thấy anh trở lại phòng ngủ, cô để hình cưới xuống, đứng lên, cười nhìn anh: “Em đi mở nước cho anh tắm.”
Dứt lời, cô xoay người chạy vào phòng tắm, cô rất sợ trễ một bước, cô liền khóc lên.
Sau khi xem hình cưới hạnh phúc của bọn họ, cô thật hoài niệm Long Tư Hạo trước khi mất trí nhớ.
Thật hoài niệm ánh mắt ôn nhu của anh, thật hoài niệm cưng chiều của anh, thật hoài niệm thói xấu của anh, tính phúc hắc của anh.
Đã rất lâu anh không có thâm tình cưng chiều kêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557570/chuong-1007.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.