“Tư Hạo.”
Lê Hiểu Mạn nhìn anh, có chút thụ sủng nhược kinh, trước khi mất trí nhớ, Tư Hạo của cô ôm cô là rất bình thường, từ khi anh mất trí nhớ, anh đối với cô rất lạnh nhạt, thậm chí vì cô là con gái ruột của Long Quân Triệt mà con sinh lòng bài xích và chán ghét cô, nên sau khi mất trí nhớ, mỗi lần anh thay đổi thái độ với cô đều khiến cô kinh hãi, rung động, xúc động và hạnh phúc.
Long Tư Hạo nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, ôn nhu cười một tiếng, ôm cô đi ra ngoài.
Trước sau trái phải bọn họ đều có vệ sĩ chắn, Hoắc Nghiệp Hoằng cứ thế trơ mắt nhìn Long Tư Hạo ôm Lê Hiểu Mạn rời đi, Long Đằng Thiên được dẫn đi.
Khi bọn họ đi xa, Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn Hoắc Nghiệp, ánh mắt hung ác, mặt đầy tức giận: “Hoắc Nghiêm, nếu không phải nể tình ông đi theo tôi nhiều năm, chỉ bằng ông dám thả Long Đằng Thiên ra, tôi nhất định sẽ giết ông.”
Hoắc Nghiệp Hoằng cúi đầu, mặt đầy áy náy: “Lão gia, tôi thật xin lỗi ông, ông giết tôi đi.”
Hoắc Nghiệp Hoằng nhìn ông ta hồi lâu, mới kêu vệ sĩ bên cạnh ném Hoắc Nghiêm vào hang đá kia, không cho phép ông ta bước ra ngoài một bước.
Biệt thự Thủy Lộ.
Vừa về tới biệ thtự, Long Tư Hạo liền gọi đội chữa bệnh mang theo dụng cụ đến kiểm tra toàn thân cho Long Đằng Thiên.
Mặc dù trên người ông có rất nhiều vết thương, nhưng không nguy hại đến sinh mạng của ông.
Các chỉ tiêu thân thể vẫn bình thường, nội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557569/chuong-1006.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.