Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Mắt thấy Hoắc Nghiệp Hoằng nổi lên sát ý với Long Đằng Thiên, ông ta biết phải nhanh nói chuyện này cho Long Tư Hạo, để anh đón Long Đằng Thiên đi, nếu không lão gia của bọn họ Hoắc Nghiệp Hoằng nhất định sẽ càng làm sai hơn.
Ông ta không hy vọng nhìn thấy Hoắc Nghiệp Hoằng ân nhân của ông ta chết ở trong tay cháu ruột của ông ta.
Lê Hiểu Mạn nhìn về phía Hoắc Nghiêm, thái độ của cô với ông ta đã hơi thay đổi.
Cô hơi áy náy nói: “Hoắc quản gia, xin lỗi, là tôi đã hiểu lầm ông, bây giờ ông có thể mang tôi đi gặp ông ngoại của Tư Hạo không?”
Hoắc Nghiêm nhìn cô rồi gật đầu, ông ta dẫn cô đi về phía sau lưng lương đình.
Đi về trước thêm hai mươi mét nữa, cô thấy một cái lầu gỗ, sau lưng nó là núi đá và cây cối.
Lê Hiểu Mạn cho rằng Long Đằng Thiên ở trong lầu gỗ, Hoắc Nghiêm lại mang cô đi vòng qua sau lưng lầu gỗ.
Hoắc Nghiêm đi ở phía trước, ông ta đi tới trước núi đá, đưa tay vén cây mây và dây leo phía trên phía trên núi đá ra, một hang đá liền xuất hiện ở trước mắt Lê Hiểu Mạn.
Thấy vậy, Lê Hiểu Mạn kinh ngạc trợn to hai mắt, cô lập tức đi lên phía trước, không dám tin nhìn Hoắc Nghiêm: “Ông ngoại của Tư Hạo ở bên trong hang đá này?”
Hoắc Nghiêm nhíu chặt mày hơn, ông ta gật đầu thừa nhận.
Thấy ông ta gật đầu, Lê Hiểu Mạn siết chặt bàn tay hơn, Hoắc Nghiệp Hoằng lại nhốt một ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557562/chuong-999.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.