Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Sau khi rời khỏi TE, Lê Hiểu Mạn trực tiếp lái xe đi Hoắc trạch.
Bởi vì bây giờ Lạc Thụy tương đối bận rộn, cô gọi điện thoại cho Lăng Hàn Dạ ở trên đường, nói chuyện phong thư nặc danh này cho anh ta biết, cũng hẹn với anh ta, chờ cô chắc chắn Long Đằng Thiên ở ngọn núi sau Hoắc trạch, anh ta lại dẫn người đi tiếp ứng cô.
Hoắc trạch nằm ở giữa sườn núi phía đông của thành phố K, phía sau chính là ngọn núi lớn.
Lúc Lê Hiểu Mạn lái xe cách Hoắc trạch chưa đến năm mươi mét cô đã xuống xe, sau đó đi lên phía sau núi bằng một con đường mòn khác.
Ngọn núi sau Hoắc trạch có cây xanh bóng mát, Hoắc gia đã xây dựng lương đình và lầu gỗ ở bên đó.
Lúc này, có một người đang đứng ở trong lương đình.
Lê Hiểu Mạn đến gần mới nhìn rõ người kia lại là quản gia Hoắc Nghiêm của Hoắc trạch.
Hoắc Nghiêm thấy đến người là Lê Hiểu Mạn, cũng rất kinh ngạc: “Lê tiểu thư, tại sao lại là cô?”
“Hoắc quản gia?”
Lê Hiểu Mạn chăm chú nhìn Hoắc Nghiêm đang đứng trong lương đình, ánh mắt cũng thoáng kinh ngạc: “Tại sao ông lại ở chỗ này?”
Sau đó cô lập tức hiểu ra: “Ông là người viết phong thư kia?”
“Cô đọc được lá thư đó?” Hoắc Nghiêm nghi hoặc nhìn Lê Hiểu Mạn, thấy cô tới một mình, Long Tư Hạo không tới cùng, ông ta lại hỏi: “Đại thiếu gia không đi chung với cô sao?”
“Tư Hạo không đọc được lá thư này.”
Dứt lời, Lê Hiểu Mạn nhìn Hoắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557561/chuong-998.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.