Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Nhìn vẻ mặt kiên định của cô, trái tim của Long Tư Hạo lại bị rung chuyển, anh nhìn chằm chằm vào cô: “Nếu cả đời này anh đều không thể nào yêu em được, em lại sẽ như thế nào?”
Đôi mắt của Lê Hiểu Mạn dần bị bao phủ bởi một tầng hơi nước: “Nếu anh thật sự không thể nào yêu em thêm lần nữa, em cũng sẽ canh giữ ở bên cạnh anh, bồi anh đến già.”
Nói đến đây, cô nhào vào trong ngực anh, vòng hai tay lên ôm lấy cổ anh, lúc vùi mặt vào cần cổ của anh, cô nói: “Tư Hạo, em đã không thể rời bỏ anh, anh chính là linh hồn của em, không có anh, cho dù còn sống em cũng chỉ là cái xác biết đi, vì vậy, em phải ở bên cạnh anh, chỉ có ở bên cạnh anh, em mới có sinh mạng, mới có hỉ nộ ái ố.”
Những lời này của cô lại làm rung động trái tim Long Tư Hạo lần nữa.
Anh ôm chặt lấy cô, đôi mắt thâm chăm chú nhìn đôi mắt sáng động lòng người của cô, ánh mắt trở nên nóng bỏng: “Nha đầu ngốc, yên tâm, anh sẽ nhớ lại em, coi như là mất trí nhớ mười ngàn lần nữa, anh cũng sẽ yêu em mười ngàn lần nữa.”
“Tư Hạo.” Lê Hiểu Mạn ngước mắt lên nhìn anh, khóe mắt ánh lên lệ quang: “Anh nói thật?”
“Giả?” Long Tư Hạo cong môi cười, rồi anh cúi đầu xuống hôn lên đôi môi căng mọng của anh, giọng nói trầm thấp xen lẫn với cưng chiều: “Tối hôm qua vắng vẻ em, tối nay anh nhất định sẽ bù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557560/chuong-997.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.