Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Ông chuyển ánh mắt phẫn hận từ trên người Hoắc Nghiêm dời đến trên người Lê Hiểu Mạn.
Sau khi ánh mắt sắc bén lại khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo lưu chuyển ở trên người Lê Hiểu Mạn mấy giây, ông ta mới tràn đầy lửa giận hỏi: “Đây là ai? Cháu gái của con rùa con Hoắc Nghiệp Hoằng?”
Hoắc Nghiêm nhìn Long Đằng Thiên giải thích: “Long lão gia, đây là vợ của cháu ngoại...”
Lê Hiểu Mạn nối tiếp lời của Hoắc Nghiêm, nhìn Long Đằng Thiên nói: “Ông ngoại, cháu là Lê Hiểu Mạn vợ hợp pháp của Tư Hạo, ông có thể gọi cháu là Hiểu Hiểu, cháu tới đón ông ra ngoài.”
“Cô là vợ của cháu ngoại ngoan của tôi?” Long Đằng Thiên lại quan sát Lê Hiểu Mạn từ trên xuống dưới, trong đôi mắt đã lõm sâu tràn đầy kinh ngạc.
Lê Hiểu Mạn nhìn Long Đằng Thiên gật đầu với ông ta, cô đi lên phía trước, khóe mắt dần trở nên ướt át: “Ông ngoại, Tư Hạo vẫn luôn tìm ông, bây giờ cháu sẽ mang ông rời khỏi nơi này, nếu anh ấy nhìn thấy ông, anh ấy nhất định sẽ rất vui mừng.”
Long Đằng Thiên nhìn Lê Hiểu Mạn một lúc, rồi lại đột nhiên mắng to: “Hoắc Nghiệp Hoằng, đồ rùa con rút đầu, ông nhốt lão tử ở chỗ này, hại lão tử không được nhìn thấy cháu ngoại ngoan cưới vợ ngoan, ông...”
“Long lão gia, trước ông đừng mắng nữa, chờ đi ra ngoài rồi ông lại từ từ mắng tiếp.” Hoắc Nghiêm sợ Long Đằng Thiên mắng như vậy, sẽ dẫn tới sự chú ý của những người khác, liền cắt đứt lời của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sai-ga-kinh-hon-tong-giam-doc-xin-kiem-che/557563/chuong-1000.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.