Mà Bạch Tố Trinh ở một bên thì từ nãy giờ vẫn chưa rời khỏi chỗ, cũng không nói một lời. Tuy vậy Diệp Thiên Ân vẫn thấy được nét giãy giụa sâu trong mắt nàng. Bất quá vẫn là bị Khiển Hồn Du Yêu điều khiển cơ thể đi.
“Hừ” đột nhiên nhìn thấy Diệp Thiên Ân trong tình trạng này mà còn nhìn về phía vợ hắn thì hừ lạnh, cất bước vào căn phòng mà Diệp Thiên Ân để đồ lúc nãy.
Bất quá nếu Diệp Thiên Ân biết hắn nghĩ gì thì không biết có hay không hết kiên nhẫn lập tức bức (‘bức’ chứ không phải ‘bứt’ nhé) đứt dây?
Thảo mẹ nó ngươi có cần thiết hạ xuân dược xong rồi không cho người ta nhìn về người khác phái? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ai cũng như ngươi có sở thích đặc biệt?
Một lúc sau, Diệp Thiên Ân thấy Tri Ngọc Đường một mặt đỏ bừng từng chút từng chút một kéo chiếc balo to đùng về phía này thì rốt cuộc hắn đã hiểu ra mọi chuyện.
Cái này chắc gọi là tham tài đi?
Diệp Thiên Ân sau khi hiểu ra mọi chuyện thì cũng không muốn mất thì giờ nữa. Lập tức thu lại liệt dương khí khắp cơ thể, làm làn da đang đỏ thấu với tốc độ bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy nhanh chóng trở lại nước da trắng bình thường.
“Bặc”
“Bặc”
Hai sợi dây nhựa rút đang buộc hai tay hai chân Diệp Thiên Ân một sợi chỉ dễ dàng bị căng đứt. Nếu là một người có đủ lý trí thì hiển nhiên sẽ phát hiện ra vấn đề, bởi một người có thể nâng một cái balo nặng như thế một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100056/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.