Đưa ra một chén rượu về phía Diệp Thiên Ân, Tri Ngọc Đường không để lại dấu vết nhíu mày một cái, sau đó cười nói:
“Diệp lão đệ, chẳng lẽ không muốn nể mặt vị đại ca này uống một chén sao?”
Âm thanh của Tri Ngọc Đường vang lên đúng lúc cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Thiên Ân, hắn nhìn qua một mặt cười Tri Ngọc Đường, sau đó không hề suy nghĩ lập tức bắt lấy chén rượu trong tay hắn, cười nói:
“Ha, Tri thúc đã mời thì Thiên Ân cũng cung kính không bằng tuân mệnh a!”
Nghe được Diệp Thiên Ân một tiếng Tri thúc làm gương mặt Tri Ngọc Đường càng cười đến ngoác mồm, bất quá lập tức trầm xuống, nghiêm giọng nói:
“Gọi ta một tiếng ‘Đại ca’, dù sao thì đệ cũng vừa mới cứu lão ca một mạng. Cũng không nên cứ chấp nhất như vậy mãi a.”
Nghe được hắn nói thì Diệp Thiên Ân giả bộ xấu hổ một thoáng, rụt rụt cổ gọi một tiếng “Đại ca”.
“Ha Ha Ha, tốt tốt tốt. Cạn.” (Cái này gọi là tiếu lý tàng đao nè.)
Tri Ngọc Đường hô một phát ba tiếng tốt rồi lập tức nâng chén va vào chén của Diệp Thiên Ân, sau đó ra hiệu một hơi uống cạn.
Diệp Thiên Ân cũng không có từ chối, cũng theo một hơi uống cạn, bất quá cảm thấy một đoàn liệt diễm theo rượu từ cổ xuống bụng rồi xông xuống bụng dưới nhưng rất nhanh như gặp phải lão tổ tông, lập tức bị đồng hóa thì tâm Diệp Thiên Ân trầm xuống.
Hắn nhìn qua Tri Ngọc Đường vẫn còn đang cười ha ha, như có chút không chắc chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100055/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.