“Ưm.. Ưm.”
Trong cơn mê, Bạch Tố Trinh nhẹ rên rỉ hai tiếng, cảm giác đau nhói mà kích thích truyền tới từ ngực làm nàng say mê, cái cảm giác kích thích mà lần đầu nàng được cảm nhận này đang dần dần nhấn chìm lý trí của nàng.
Cộng thêm phần tiểu quần chip bên dưới cũng đã bắt đầu truyền đến cảm giác ẩm ướt vừa dinh dính khó chịu, lại vừa làm người ta cảm thấy thoải mái như ăn mật ngọt này thì hàng phòng thủ tâm lí cuối cùng của Bạch Tố Trinh cũng ầm ầm sụp đổ.
“Ưm..” một tiếng. Bạch Tố Trinh cảm giác môi Diệp Thiên Ân đã rời khỏi, một loại cảm giác lưu luyến đột nhiên dâng lên, bất quá rất nhanh lại bị lấp đầy bởi cảm giác lạnh lẽo, ướt át cùng nhột nhột truyền đến từ lỗ tai.
“A..”
Thoải mái yêu kiều hét một tiếng, Bạch Tố Trinh cảm thấy gương mặt mình càng trở nên đỏ bừng.
Bất quá Diệp Thiên Ân cũng không có để tâm đến thái độ của mỹ nhân, hắn cắn nhẹ vào dái tai của nàng, sau đó di chuyển đầu mình xuống hồng hào cổ ngọc, đầu lưỡi như giao long quần trụ, bắt đầu liếm láp khắp nơi, khiến Bạch Tố Trinh như một con mèo lười hừ hừ thoải mái rên rỉ.
Xương quai xanh khẽ giật, vô tận khoái cảm cùng nhột nhạt cảm giác trùng kích cơ thể Bạch Tố Trinh, đúng lúc này nàng cảm giác được Diệp Thiên Ân khẽ hôn cổ ngọc, lại từ từ kéo đến xương quai xanh. Lại cảm nhận được hơi thở ấm nóng từ hắn thì linh hồn Bạch Tố Trinh cũng bắt đầu rung lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100054/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.