Giật giật mí mắt, Bạch Tố Trinh khó khăn mở ra cặp mắt trong suốt như sao trời của mình. Đột nhiên nhớ lại tất cả sự việc hôm qua làm thân thể nàng hơi run rẩy một chút, lập tức bật người dậy nhìn lại quang cảnh xung quanh.
Nơi đây xung quanh là một mảnh tươi tốt, với đủ loại cây cối và rất nhiều loại hoa cỏ tuyệt đẹp khoe sắc.
Lại nhìn phía trên, nơi đó là một mảnh tán cây với bóng râm rộng lớn phủ xuống che chở thân thể yêu kiều của nàng, mà khi nhìn xuyên qua tán cây thì có thể thấy được bầu trời xanh cao rộng vô ngần với hai vệ tinh và một nguồn sáng quen thuộc.
Và cùng với khung cảnh xinh đẹp đó là những tia nắng ấm áp tinh nghịch xuyên qua tán cây chiếu lên gương mặt tuyệt mỹ đang khẩn trương của Bạch Tố Trinh.
Còn phía trước mặt là một vùng hồ nước xanh lục bích trong vắt, với những gợn sóng lăn tăn và những cơn gió nhẹ như vô tình lại như cố ý bay đến vuốt ve hai gò má hồng hào của nàng như muốn bảo nàng hãy yên tâm.
“Này… có hay không... ta xuyên không rồi?”.
Nhớ đến những quyển tiểu thuyết đã từng đọc lúc nhỏ, Bạch Tố Trinh không khỏi ngơ ngác một chút, trong đầu thầm nói.
Đúng lúc này, những sự việc hôm qua như một bộ phim chiếu chậm dần dần hiện lên trong đầu nàng, lại cảm nhận được như bản thân vừa mất đi thứ gì đó quan trọng thì một cơn đau đột nhiên dâng lên trong lòng ngực Bạch Tố Trinh, đôi mắt nàng chợt đỏ, nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100057/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.