Nhìn chốn đô thị phồn hoa, Diệp Thiên Ân không thể không cảm khái. Cái này thật mẹ nó người còn nhiều hơn cây ở rừng a, biết hỏi ai bây giờ?
“Mẹ, đằng kia có người mặc đồ đạo sĩ kìa, không phải họ đang đóng phim a?”
“Không, không phải đâu, chắc ngươi ta bị bệnh đó, đừng có lại gần, nguy hiểm đó.”
Người mẹ nói dứt câu thì lập tức dẫn người con rời đi, hòa vào đám người để lại Diệp Thiên Ân một mặt mộng bức.
A dày? Ta mặc đồ như thế có liên quan đến mẫu tử các người à?
Diệp Thiên Ân đen mặt thầm mắng.
Mặc dù hắn không quá hiểu sự đời nhưng ít nhất hắn cũng có theo sư phụ xuống núi du lịch vài lần, bất quá lại chưa đến những nơi đông người như thành phố kiểu này bao giờ nên cũng không hiểu cách những người ở đây nghĩ a. Có phải hay không ai ai cũng dạng dạng như thế này a?
Đúng lúc này…
“Này cậu kia!”
Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai làm Diệp Thiên Ân giật mình. Xuất phát từ sự phản xạ đối với những thứ bất thường, Diệp Thiên Ân vừa định xoay đầu bỏ chạy, bất quá lập tức đã bị một bàn tay cho kéo lại bờ vai. Mà giọng nói trầm ổn kia lại một lần nữa vang lên:
“Này cậu kia, có phải hay không đạo sĩ từ trên núi xuống? Chắc là hiện tại đang bị lạc hoặc không có tiền tiêu chứ gì? Được rồi, tôi thấy cậu khá khỏe nên tôi có công việc này cậu muốn làm chứ?”
Tri Ngọc Đường là ông chủ của một công ty
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100050/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.