...
...
“Ha Ha, thì ra đây là bạn học mới chuyển đến hay sao? Trông thật dễ thương a? Đồng học có cần gì thì cứ trực tiếp đến tìm ta a, ta sẽ hết lòng giúp đỡ. À, còn các đồng học khác hôm nay nhìn thật ngoan nha. Ha Ha. À, ta còn có việc, xin phép đi trước. Tạm biệt Lý lão sư, tạm biệt các đồng học…”
Lại hơi kinh dị một chút nhìn về phía Tần Tiểu Linh, Huyền Ngọc Trúc lập tức tươi cười nhìn về phía những học sinh trong phòng giải thích. Sau lại cười cười một thoáng với tên lão sư đang ngơ ngác nhìn về phía nàng, rồi quay mặt bước đi để lại Tần Tiểu Linh với ánh mắt lập lòe nhìn về phía cửa phòng học.
Bất quá điều làm nàng suy nghĩ cũng không phải vẻ đẹp của người phụ nữ lúc nãy. Bởi vì nàng là truyền nhân của Côn Lôn a, nên trước khi sư phụ mất nàng đã được nghe kể rất nhiều câu chuyện, truyền thuyết cùng cố sự từ sự phụ nàng, nên nàng biết được nhiều lắm.
Mà dưới mạng lưới thông tin được truyền thừa từ không biết bao nhiêu năm trước của Côn Lôn Thiên Sơn thì gần như tình hình nơi đây nàng đã rõ như lòng bàn tay, cũng bao gồm những nhân vật đang ẩn nặc trà trộn ở bên trong.
Nên cũng không sai biệt lắm khi nói đây là một loại sân nhà của Côn Lôn Thiên Sơn.
Thế nên điều làm nàng suy nghĩ là cái âm thanh quen thuộc lúc nãy kìa, cái thanh âm mang theo tính hưởng ứng mà mỗi lần nàng đi tắm thì thỉnh thoảng sẽ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100049/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.