“Ách, không phải a. Thật ra ta trên núi có học chút y thuật, thấy Tri thúc có vẻ như trường kì sức khỏe không tốt nên muốn giúp đỡ một chút thôi a. Tiền thì cháu không cần, chỉ cần có chỗ lại ngủ đêm nay là được a.”
Diệp Thiên Ân bắt đầu giải thích. Dù sao nếu hôm nay không tìm được nơi ở của Huyền Ngọc Trúc thì chắc chắc hắn sẽ ngủ ở ngoài đường, dù sao cũng tiện đường, thôi thì ở nhờ một đêm vậy.
Nhưng trước đó việc hắn cần làm là cho hắn tin tưởng bản thân đã.
Nghi ngờ nhìn đối phương một chút, hắn còn tưởng đâu Diệp Thiên Ân là một vị đạo sĩ đâu này, nếu như vậy thì loại người này hắn không gặp một trăm cũng tám mươi. Nhưng không ngờ hắn lại là một thầy thuốc, nếu như vậy thì tốt rồi.
Mấy ngày nay cơ thể hắn cảm giác như sắp bị tan rã ra ấy. Cho dù đi gặp bao nhiêu thầy uống bao nhiêu thuốc thì cũng không có một chút tác dụng nào, thậm chí có vài tên mặc đạo phục nhìn thấy hắn rồi nói ra những điều tương tự với Diệp Thiên Ân, nhưng đến cuối cùng không phải bị hắn kéo vào chỗ kia?
“Mong lần này mình gặp được hàng thật.”. Tri Ngọc Đường thầm nghĩ.
“Được rồi, như vậy cũng được, nhưng ta trước giờ luôn công bằng, ít nhất tiểu tử ngươi phải làm ta tin tưởng thì mới có thể đến nhà ta ở được. Không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề. Bất quá nếu Tri thúc không tin thì ta cũng nên chứng minh một chút cho thúc tin vậy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-loan-tieu-dao/100051/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.