Ngoại truyện: Nhưng mẹ đánh ba như vậy mà
Tuy nhà họ có bảo mẫu và tài xế đưa đón Đường Đậu đi học, cậu bé cũng không quấy khóc vì phải đến lớp như những đứa trẻ khác nhưng Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư cảm thấy sự đồng hành của ba mẹ rất quan trọng trong quá trình học tập trưởng thành của con cái nên cả hai đều cố gắng dành thời gian tự đưa đón cậu bé đi học.
Tiết học đầu tiên ở trường mẫu giáo còn sớm hơn cả giờ đi làm, Phó Tư Dư dậy rồi còn phải trang điểm, nếu muốn đưa Đường Đậu đi học thì phải dậy sớm hơn. Cô không thể kiên trì ngày nào cũng dậy sớm như vậy, đặc biệt là vào mùa đông, vậy nên hầu như đều là Thẩm Hạo Bác đưa bé Đường Đậu đi học.
Từ khi có Đường Đậu, Thẩm Hạo Bác dành ít thời gian cho công việc hơn nhiều, cũng cố gắng giao những dự án phải đi nơi khác khảo sát cho Thẩm Hạo Dục để có nhiều thời gian làm bạn với vợ con hơn.
Thẩm Hạo Bác không hề bất ngờ vì Đường Đậu dùng cẩu kỷ pha trà, hơn nữa còn tự giác cho cẩu kỷ vào nước của Đường Đậu dù cậu bé chưa nói gì, chứng tỏ anh hiểu rất rõ về thói quen này của Đường Đậu.
Phó Tư Dư giật mình nhận ra hình như bản thân không hề bỏ nhiều công sức dạy dỗ con trai như Thẩm Hạo Bác.
Có lẽ đây cũng là một trong những lý do Đường Đậu trưởng thành như vậy.
Sự giáo dục của ba và mẹ không giống nhau.
Tất nhiên trầm tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242540/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.