Ngoại truyện: Cuộc sống hằng ngày của bé Đường Đậu
Sau khi làm rõ nguyên nhân bọn trẻ đánh nhau, xác nhận là Dương Dương giật tóc Oánh Oánh trước nên mới bị đánh, mẹ Dương Dương bớt hùng hổ hơn nhiều, song vẫn lải nhải rằng còn bé đã đánh bạn tàn nhẫn như vậy, nếu ba mẹ không dạy kỹ thì sau này chắc chắn sẽ gây họa.
Phó Tư Dư và Tần Xu thấy mắt Dương Dương bị đánh đến sưng cả lên nên vốn không định nói gì, nào ngờ mẹ Dương Dương không chịu bỏ qua. Oánh Oánh bị dọa sợ, lo Đường Đậu về nhà rồi sẽ bị đánh như lời mẹ Dương Dương nói nên lắc tay Phó Tư Dư, đôi mắt to tròn đen nhánh chăm chú nhìn vào mặt cô, làm nũng nói: “Bác đừng đánh Đường Đậu được không ạ, nếu bác muốn đánh thì đánh Oánh Oánh đi, Oánh Oánh là chị.”
Cô bé chu miệng, rưng rưng nước mắt, trông như có thể òa khóc bất cứ lúc nào.
Phó Tư Dư đau lòng không thôi, lập tức ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cô bé. Nhưng cô còn chưa kịp nói gì đã thấy Đường Đậu vỗ vai Oánh Oánh, không hề sợ hãi mà nói: “Chị đừng sợ, ba mẹ em đều là ba mẹ thông thái, sẽ không đánh em khi chưa phân rõ phải trái.”
Bé Đường Đậu rất tự tin, sự tự tin này không chỉ đến từ việc ba mẹ dốc lòng dạy dỗ mà còn vì cậu bé mưa dầm thấm đất, học được sự bình tĩnh, thong dong của ba mình.
Tất nhiên là Đường Đậu cũng chịu ảnh hưởng từ mẹ, sẽ nói mấy lời ngoan ngoãn để dỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242541/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.