Bắt đầu từ thập niên 70 đến ngày hôm nay, Tam Giác Vàng được gọi là địa ngục có đi mà không có ngày trở về, hàng năm chiến tranh liên miên, nơi nơi tội ác ngập trời. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới, người mà tôi yêu đến chết đi sống lại đã mất tích tại mảnh đất này, tôi càng không nghĩ tới tôi và Kiều Dĩ Thương tan rã vì thù, rơi vào tình trạng bị mai phục và cô lập cả bốn phía, nhưng mà tất cả những điều này đều không bất ngờ bằng việc người đàn ông này xuất hiện trước mặt tôi.
Ông ta vốn là một kẻ ăn chơi lêu lổng ở bên ngoài, chơi qua những bụi hoa mà không để dính thân, nhìn sự hoan ái của thế gian, nếm trải rượu ngon sắc đẹp, từ bỏ sự đau khổ thù hận, làm chàng công tử ăn chơi trác táng. Nếu không phải gặp tôi, những ân oán thị phi những sự nghi kỵ lẫn nhau căn bản sẽ không xảy ra với ông ta.
Giờ phút này tôi có chút ngẩn ngơ, như là pháo hoa đang bắn trên bầu trời, như lời hát dây dưa kéo dài, tôi đang thẫn thờ như người trong giấc mơ, chỉ là một giấc mơ, người trong giấc mơ là ông ta, là ông ta xuất hiện trong lúc tôi bất lực nhất, mà không phải trong cuộc chiến tranh hỗn loạn như vậy , thật sự đã nhìn thấy ông ta.
Tôi sững sờ đứng tại chỗ không hề động đậy, Nhị Đường Chủ phát hiện đối phương không phải người không có ý tốt, ông ta phất tay ý bảo tất cả những tên tay sai chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157264/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.