Editor: Quỷ Quỷ
“Là anh muốn em ở bên anh.” Cố Nhiên tủi thân bĩu môi, “Tiểu hạt tiêu, em nghĩ nhiều rồi.”
“Vậy cũng không được!” Vương Giai Tuệ xoay người dùng sức đẩy Cố Nhiên, “Anh mau về nhà đi!”
Sức Vương Giai Tuệ căn bản không thể làm gì được Cố Nhiên, hai chân anh cứ như đóng đinh trên mặt đất.
“Bác sĩ Mông Cố!” Vương Giai Tuệ chống nạnh, giận dữ trừng mắt nhìn Cố Nhiên.
Cố Nhiên vươn cánh tay dài, với lấy con gấu bông:”Rất quen thuộc!”
Tim Vương Giai Tuệ đập mạnh, cô chớp chớp mắt, đầu óc vẫn chưa đuổi kịp được tốc độ của Cố Nhiên.
“Có phải em coi nó là anh, ngày ngày ôm nó đi ngủ?” Cố Nhiên khom lưng, ánh mát sáng quắc nhìn Vương Giai Tuệ.
“Ai coi nó là anh chứ?” Vương Giai Tuệ đỏ mặt đoạt lấy con gấu bông, ném lên giường, “Trời lạnh, em ôm nó sưởi ấm. Bác sĩ Mông Cổ, anh đừn có nghĩ nhiều!”
Cố Nhiên nhíu mi một chút, cười ôm lấy thắt lưng Vương Giai Tuệ, mê hoặc nói:”Ôm anh còn ấm hơn.”
“Không cần!” Vương Giai Tuệ trừng mắt, bất mãn phùng má.
“Anh cần!” Cố Nhiên bá đạo túm lấy Vương Giai Tuệ ném lên trên giường, ôm chặt.
“Anh bỏ ra!” Vương Giai Tuệ vừa thẹn vừa giận.
Cô mới thừa nhận hẹn hò mới được mấy tiếng, mà giờ anh đã muốn từng bước nằm lên giường của cô?
Tên lang băm này!
Cố Nhiên kéo chăn đắp lên hai người, mệt mỏi nói:”Buồn ngủ quá! Ngủ thôi!”
Nói xong, anh ôm lấy Vương Giai Tuệ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-treu-gheo-vo-yeu-tong-giam-doc-vo-cung-cung-chieu/2237871/chuong-1074.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.