Editor: Quỷ Quỷ
“Em rể, anh đã nói với chú chú nên nhớ kỹ. Nhóc Tương nhà này tuy rằng quanh năm suốt tháng cũng không ở nhà được mấy ngày, nhưng gả xa đến tận B thị, gia đình thì ở xa, không thể lúc nào cũng tới thăm được. Có thể thương nó chỉ có mỗi chú thôi.” Cố Nhiên đưa Tần Viễn Chu lên lầu, lo lắng dặn dò.
“Nhớ rồi ạ.” Tần Viễn Chu cười gật đầu, “Em sẽ thương cô ấy hơn các anh.”
“Tin chú đó!” Cố Nhiên đập vào ngực Tần Viễn Chu một cái, vừa lòng cười nói.
“Anh còn điều gì cần dặn dò không?” Tần Viễn Chu chân thành hỏi.
“Tạm thời như vậy đã. Chờ anh ngủ dậy sẽ nói cho chú biết.” Cố Nhiên khoát tay với Tần Viễn Chu nói, “Anh đi ngủ. Chú cũng nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Vâng.”
Nhìn Cố Nhiên xuống lầu, Tần Viễn Chu mới đẩy cửa phòng dành cho khách.
Cố Tương đang lim dim ngủ, vừa nhìn thấy Tần Viễn Chu bước vào cô lập tức ngồi dậy, mơ mơ màng màng hỏi:”Ba và anh em cuối cùng cũng thả anh ra rồi à?”
“Bọn họ cũng không yên tâm về em. Nhất là anh hai em.” Tần Viễn Chu xỏ đôi dép lê, ngồi cạnh Cố Tương cười nói, “Tuy rằng Cố Nhiên thích đấu võ mồm với em, nhưng cũng thương em nhất.”
“Em biết. Cái miệng của anh ấy toàn nói ra những điều đáng ghét. Trước đây em bị viêm tuyến nước bọt, đau đến nỗi không mở miệng nổi, anh ấy mang hết những thứ em thích ăn đi, chỉ cho em ăn những thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-treu-gheo-vo-yeu-tong-giam-doc-vo-cung-cung-chieu/2237662/chuong-1178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.