Bên ngoài Phương trạch.
Vương Tú Hòa mặc một bộ váy ngắn kiểu phú quý, từ xe ngựa bước xuống.
Bà ta vừa tiễn Tống đại nhân cùng các vị đương gia của những trà hành lớn, mang theo Thúy Nhi từ Vân Hạc Lâu trở về.
Trần Nhị dựa cửa ngủ gật, Chu Tề huých hắn một cái gọi dậy. Trần Nhị hơi khó chịu, nhưng vừa thấy Vương Tú Hòa đứng trên bậc thềm liền vội vàng tỉnh táo, lớn tiếng gọi: "Phu nhân."
Vương Tú Hòa đáp một tiếng, không bước vào ngay mà ngẩng đầu nhìn tấm biển treo trên cổng Phương gia.
Thúy Nhi cầm một quyển sổ sách theo phía sau.
Vương Tú Hòa mỉm cười, nói với tấm biển: "Vào trong trước, đi thăm Phương đại đương gia một chút."
Bên trong vẫn còn người trông coi. Vương Tú Hòa đi tới, khoát tay với bọn họ.
Tên dẫn đầu vội vàng chạy lại, mở miệng hành lễ, tiện thể định báo cáo tình hình mấy ngày nay, nhưng Vương Tú Hòa không nghe, chỉ nói: "Về đi, sau này không cần canh gác nữa."
Đám trông coi vốn nghe theo sắp xếp của bà ta, bảo đến thì đến, bảo đi thì đi, không hỏi nhiều.
Ngược lại Thúy Nhi không hiểu: "Phu nhân không phái người trông chừng Đại đương gia nữa sao?"
Vương Tú Hòa liếc nàng một cái, đưa tay chỉnh cây trâm ngọc phỉ thúy trên đầu: "Lúc nên nhìn thì lại không nhìn, bây giờ không nên nhìn nữa thì còn nhìn làm gì?"
Thúy Nhi sững người, dường như nghe ra ẩn ý, vội vàng cụp mắt xuống, không nói thêm lời nào.
Tam Bảo đã sớm thấy Vương Tú Hòa vào viện, quay người chạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275502/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.