Ngày hè dài dằng dặc, mới giờ dần ba khắc đã thấy ánh bình minh ló rạng.
Phó nhị thiếu gia trong lòng vẫn chưa yên, nhưng thấy Phương Trạch Sinh nhoẻn miệng cười, cảm xúc cũng dịu đi đôi chút.
Y từ nóc nhà nhảy xuống, không nói thêm lời nào, trở về phòng nghỉ ngơi một lát, tinh thần liền dần hồi phục, lại trở về dáng vẻ thong dong như thường ngày.
Bất luận Phương Trạch Sinh thật sự tàn phế hay chỉ giả tàn phế, đối với nhị thiếu gia mà nói đều không có gì khác biệt. Y vốn chẳng bận tâm đến những chuyện bên ngoài ấy, chỉ là đau lòng cho người kia, đau đến mức có chút mất kiểm soát.
Bữa sáng hôm nay, hai người cùng ngồi ăn chung một bàn.
Phương Trạch Sinh thấy Phó nhị thiếu gia như mọi ngày bước qua ngưỡng cửa, liền biết y đã ổn rồi, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bữa cơm diễn ra khá hòa thuận. Hai người câu được câu không trò chuyện, trông như chỉ sau một đêm mà tình cảm đã thân thiết hơn rất nhiều.
Chỉ tiếc là Phương Trạch Sinh vẫn không dám nhìn thẳng vào y.
Phó Cảnh Hiên đặt bát đũa xuống, nhìn gương mặt tuấn tú của Phương đại đương gia, hỏi: "Trong mắt ta, chẳng lẽ có hồng thủy mãnh thú gì sao?"
Phương Trạch Sinh lắc đầu, ánh mắt lại nghiêm chỉnh nhìn ra cửa thư phòng, đáp: "Nhị thiếu gia dung mạo xuất chúng, trong mắt toàn là tinh quang."
Phó Cảnh Hiên nhịn cười, lại hỏi: "Vậy vì sao Đại đương gia không dám nhìn ta?"
Phương Trạch Sinh ngẩng đầu nhìn chiếc đèn trúc treo trên xà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275501/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.