Đào Tiên Tri chỉnh lại đai lưng từ nhà xí đi ra, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Gã đàn ông say rượu đã bị chưởng quỹ và bọn tiểu nhị khống chế lại. Phó Cảnh Hiên nghe thấy một tiếng rên khe khẽ, men rượu lập tức tỉnh đi quá nửa, vội vàng giãy ra khỏi vòng tay Phương Trạch Sinh, cuống quýt hỏi: "Làm sao rồi? Bị thương chỗ nào?"
Phương Trạch Sinh chậm rãi ngồi thẳng dậy, trước tiên nhìn Phó Cảnh Hiên từ trên xuống dưới, xác nhận hắn không hề hấn gì, mới đáp một câu: "Không sao."
Phó Cảnh Hiên không tin, lập tức muốn gọi chưởng quỹ đi mời đại phu.
Phương Trạch Sinh nắm tay y, lắc đầu, ra hiệu không cần làm lớn chuyện.
Trong tửu lâu không thiếu người của Trà thị, phần lớn đều từng gặp Phương Trạch Sinh khi còn trẻ. Vừa rồi ai nấy đều mải uống rượu nên không chú ý, lúc này có chuyện ầm ĩ, ánh mắt mọi người đều dồn lại. Có người ban đầu không dám nhận, đến khi nhận ra thì bắt đầu nhìn chằm chằm vào chiếc xe lăn, xì xào bàn tán, trong lời nói đầy vẻ cười nhạo lẫn thương hại.
Phó Cảnh Hiên không nói gì thêm, gọi Đào Tiên Tri tính tiền, rồi đẩy Phương Trạch Sinh trở về Phương gia.
Khoảng giờ Hợi, trong thư phòng ánh nến lay động.
Phương Trạch Sinh nằm sấp trên giường gỗ, vùi mặt vào gối. Vừa rồi Phó Cảnh Hiên ép hắn nằm xuống, tự tay cởi áo ngoài, để lộ mảng lưng vai bầm tím, ghé sát tai y nói: "Ta đã bảo là không sao."
Phó Cảnh Hiên coi như không nghe thấy, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275500/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.