Phó Cảnh Hiên không ngờ mình chỉ thuận miệng qua loa với Vương Tú Hòa một câu, lại khiến Phương Trạch Sinh nói ra những lời thẳng thừng đến vậy. Y nhíu mày: "Đại đương gia không phải thật sự cho rằng ta sẽ để Vương Tú Hòa giúp ngươi cưới thiếp chứ?"
Phương Trạch Sinh sững người, năm ngón tay cong lại, theo bản năng muốn rút tay về.
Phó nhị thiếu gia lại đổi thế chủ động, nắm chặt lấy tay hắn, cười dài: "Bà ta nghĩ hay thật."
"Ngươi thì không được nghĩ như vậy."
"Hôm nay ta đã hôn ngươi, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta, phải đối tốt với ta thật lâu thật lâu, không bỏ không rời."
Bất kể lời này có hợp lý hay không, nhưng nó khiến trái tim vốn trĩu nặng của Đại đương gia lặng lẽ rơi xuống, rồi lại chậm rãi được nâng lên.
Ban đêm, hai người cùng ngủ.
Phó Cảnh Hiên chống đầu bằng một tay, nghiêng người nhìn Phương Trạch Sinh. Phương Trạch Sinh nằm phía ngoài mép giường, từ lúc nằm xuống liền nhắm chặt hai mắt, trông như đã ngủ.
Nhị thiếu gia lúc thì chọc chọc sống mũi hắn, lúc lại khẽ lướt qua lông mày hắn. Thấy tròng mắt dưới mí mắt mỏng khẽ chuyển động, y rút một ngón tay, men theo cổ áo trung y, chui từng chút một vào bên trong.
Phương Trạch Sinh nhíu mày, vẫn nhắm mắt, đưa tay bắt lấy cổ tay y, ngăn động tác ấy: "Đừng nghịch."
Phó Cảnh Hiên thấy hắn cuối cùng cũng lên tiếng, cười rồi nằm xuống, tay vẫn đặt trên ngực hắn, không rút về: "Có thể nằm cùng Đại đương gia hòa thuận như thế này, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275503/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.