Tô Dao nhanh chóng chạy vào con hẻm, nhìn thấy bóng người đứng sâu bên trong, bèn lớn tiếng: “Đứng lại!”
Vừa nghe thấy tiếng động, bóng người lập tức bỏ chạy vào sâu bên trong con hẻm, rất nhanh đã chẳng thấy đâu. Tô Dao chạy đến cuối hẻm, nhìn thấy hai ngã rẽ, cô không nhìn rõ anh đã chạy theo đường nào. Cô lùi lại vài bước, sau đó chạy về phía trước, giẫm lên mấy viên gạch bên tường, bám hai, ba cái trèo lên trên, đứng trên cao nhìn xung quanh.
Bóng người chạy về phía bên trái, trong tình huống lộn xộn, cô nhanh chóng tìm ra một đường có thể chặn được anh trong hẻm. Tô Dao nhảy xuống khỏi tường, hướng về phía bên trái, sau đó đi sâu vào trong, đến một con đường tắt để có thể chặn được bóng người rồi phục bên đường đợi anh.
Bóng người không biết phía trước đang có người, cứ thế quay đầu nhìn lại phía sau, Tô Dao từ trong con hẻm đi ra, đạp vào bụng bóng người một cái: “Chạy đi đâu?”
Cú đạp của cô không hề nhẹ, một đá trút sạch bực tức trong vòng một tháng nay của mình: “Có bản lĩnh bám theo em nhìn trộm em lại không dám ra mặt, em thấy anh không những không ổn về phương diện kia mà còn chẳng có giống luôn rồi!”
Tô Dao bước tới, vừa định giẫm lên lưng người đàn ông đang nằm trên mặt đất, thì nghe thấy người đó rên rỉ đau đớn vì cú ra chân của cô. Tiếng rên cảm thấy có gì đó không đúng, người này hình như không phải là Trần Ngân Hà. Cô lúng túng thu chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972604/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.