Tô Dao đang ngồi trong văn phòng, cô ngẩng đầu nhìn sang vị trí của Trần Ngân Hà, rồi đứng dậy bật máy tạo độ ẩm trên bàn anh, làn sương hiện ra trước mắt trông như tiên khí. Lúc này, Tô Dao mới cảm thấy thoải mái và tiếp tục làm việc chăm chỉ.
“Chị Tô.” Ngô Thanh Đào bê một đĩa dưa hấu chia quanh văn phòng, chia đến chỗ Tô Dao, hỏi: “Đã qua một tháng rồi, bao giờ thì đội phó Trần về đội ạ?”
Tô Dao cắn một miếng dưa hấu, cảm thấy không ngọt, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục nhai: “Không biết, có lẽ phải đợi bên phía Nam An kết thúc cuộc điều tra với anh ấy.”
Ngô Thanh Đào thở dài: “Đội phó Trần sẽ không sao chứ?”
Tô Dao ném miếng dưa hấu ăn dở vào thùng rác để đồ ướt: “Sẽ không đâu.”
Ngô Thanh Đào: “Vậy bây giờ đội phó Trần đang ở đâu, mặc dù anh ấy bị đình chỉ rồi, nhưng vẫn có thể đến văn phòng mà, sao không đến tìm chúng ta chơi, mấy ngày trước em gọi cho anh ấy nhưng không liên lạc được, tin nhắn Wechat cũng không trả lời.”
Đừng nói đến Ngô Thanh Đào, hiện tại ngay cả Tô Dao cũng chẳng thể liên lạc được với Trần Ngân Hà.
Tô Dao: “Ai mà biết được anh ấy đang ở đâu, có thể là chết ở xó nào đó rồi.”
Theo quy trình bình thường, thì đáng lẽ nửa tháng trước anh ấy nên ở Nam An để tiếp nhận điều tra, kết quả điều tra vẫn chưa có, chắc hẳn là sắp có rồi.
Còn cả người phụ nữ mặc sườn xám bên cạnh anh nữa, không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972603/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.