Những ngày cuối tuần là thời gian hoạt động đỉnh điểm của phố đèn đỏ, bình thường nó đã rất lộng lẫy bây giờ càng tráng lệ hơn xưa.
Từng bóng đèn đỏ được thắp sáng tôn lên kiến trúc cổ xưa vô cùng bắt mắt, khiến cho ai nấy đều tò mò muốn vào xem thử.
Quán nơi Đan Tâm làm việc cũng thuộc trong phố đèn đỏ này, chỉ khác là mẹ nuôi vừa mới tân trang lại, khách cũng vì thế mà lui tới đông hơn.
Và có vẻ như thế thật, hôm nay quán của nàng được một vị khách quý ghé thăm. Người này cho dù mắt có mù thì nàng cũng nhận ra, vì xung quanh anh ta toát ra một luồng khí rất đặc biệt.
Có lẽ đó gọi là sự giàu sang chăng?
Không hiểu sao hiện tại nàng lại đang bưng rượu cho anh ta, Đan Tâm một mặt đần thối đứng sau tấm bình phong nghe hết tất cả cuộc đối thoại bên ngoài.
Hiện tại nàng chỉ ước gì mình biết phép tàng hình mà thôi…
Lâm Phong dựa người ra lưng ghế thoải mái chéo đôi chân thon dài của mình lên nhau, hắn thong thả hút điếu xì gà nghe gã đàn ông kế bên bàn bạc.
“Chủ tịch Phong, tôi biết dự án lần này đầu tư hơi tốn kém. Nhưng nếu chúng ta chịu chi, thì lượng sản phẩm ra sẽ chất lượng hơn, với lại đợt này kinh tế khó khăn, chỉ có anh mới đủ khả năng chi trả.”
Tô Hoài dùng cả tấm chân tình để bày tỏ, mong người phía bên cạnh hiểu được ý của mình nói.
Nhưng Lâm Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-cam-bay/3414471/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.