Đôi khi những thứ ta tưởng chừng đã đánh mất, bằng một cách nào đó lại quay về tay ta.
….
“Từ ánh mắt cho đến đôi môi đều rất giống, chỉ sợ thiếu gia sẽ say đắm thêm một lần nữa.”
…
Đan Tâm ôm một đứa bé sơ sinh trên tay chuẩn bị đi đến bệnh viện, bỗng nhiên một giọng nói lạnh nhạt vang lên với lời lẽ vô cùng châm biếm:
“Bản thân còn lo chưa xong, cứ thích quản chuyện bao đồng. Cứ để cho nó chết quách cho xong, nuôi dưỡng làm gì tốn thêm chi phí!”
Đan Tâm nhìn theo hướng giọng nói phát ra liếc mắt cảnh cáo, sau đó mặc kệ ả ta rời đi không nói gì.
Hôm nay rời đi vào lúc giữa trưa trời còn khá nắng, Đan Tâm cầm sẵn chiếc ô bước xuống taxi gật đầu tạm biệt chú tài xế, rồi bước vào bên trong bệnh viện.
Cũng may nàng có chuẩn bị sẵn chiếc đai đỡ em bé, tay cũng rảnh rỗi để cầm ô hơn. Vừa bước vào cửa bệnh viện nàng liền bị một bàn tay cỡ lớn đẩy dịch hẳn sang một bên, Đan Tâm hoảng loạn ôm chặt đứa bé trong lòng kêu lên vài tiếng:
“Đi đường kiểu gì vậy hả?”
Đan Tâm rất muốn chửi thề nhưng vì là ở ngoài đường nàng chỉ dám trách mắng nhẹ nhàng, nhưng khoảnh khắc chạm mắt với người đối diện cổ nàng liền tự động rụt lại, mắt nhanh chóng thay đổi hướng nhìn tự giác ăn năn.
Lâm Phong bị giọng nói trách mắng làm cho chú ý, thấy trong lòng Đan Tâm có đứa bé thì sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-cam-bay/3414470/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.