Trong tay Ba Kỳ Lan xuất hiện một thanh đao dài, thân đao sáng loáng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của những vì sao.
"Anh ơi! Em cầu xin anh!"
Vưu Hinh lao tới ôm lấy Ba Kỳ Lan.
Nhưng Ba Kỳ Lan dường như không hề lay động, từ từ giơ đao lên.
“Anh trai!"
Trong giọng nói của Vưu Hinh chất chứa nỗi buồn và tuyệt vọng.
Cô ta ôm chặt lấy eo Ba Kỳ Lan rồi hét lớn với Lý Dục Thần: "Anh mau chạy đi! Mau chạy đi!”
Tất nhiên Lý Dục Thần sẽ không chạy.
Anh chưa bao giờ chạy trốn, càng không để một cô gái mạo hiểm tính mạng để bảo vệ mình.
“Vưu Hinh, để tôi!"
Anh bước tới, không hề sợ hãi đối mặt với lưỡi đao lạnh lẽo.
Ba Kỳ Lan gật đầu: "Xem ra anh cũng là một thằng đàn ông! Vưu Hinh, tránh ra, để anh ta đấu với anh."
Anh ta hất Vưu Hinh ra, đối mặt với Lý Dục Thần.
Vưu Hinh ngã vào bụi hoa rồi lại bò dậy, cô ta nhìn hai người đàn ông mà khóc nức nở.
Lý Dục Thần chăm chú nhìn Ba Kỷ Lan.
Trên người Ba Kỳ Lan có một sức mạnh như dã thú.
Hiện tại Lý Dục Thần không có thần thức nhưng vẫn có thể nhận ra sức mạnh này không phải từ bản thân anh ta mà là do một loại pháp thuật nào đó thêm vào.
Điều này chứng tỏ có thể nơi đây tồn tại pháp thuật, chỉ là pháp tắc không gian khác với bên ngoài mà thôi.
Có lẽ có một pháp trận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659839/chuong-1222.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.