"Hầy, đúng là viển vông thật!" Cô ta thở dài rồi đứng dậy: "Tôi biết mà, cảnh đẹp đến mấy cũng không thể giữ lại được, cuộc đời cũng giống như nước trong sông vậy, cứ trôi mãi. Vì vậy tôi thích Thiên Trì, nó mãi mãi nằm yên bình trong vòng tay của những ngọn núi, núi còn thì nó sẽ còn mãi”
“Ngọn núi của tôi ở đâu nhỉ?" Vưu Hinh đứng giữa
những bông hoa rực rỡ dường như có một sự lưu luyến vô hạn: "Chúng ta đi thôi!"
Cô ta lặng lẽ đi trước.
Lý Dục Thần lặng lẽ đi theo.
Hoa nở dọc đường, sao đêm theo chân.
Chỉ là hai người vẫn luôn một trước một sau, giữ khoảng cách một bước. Bước chân này khiến mọi điều tốt đẹp và niềm vui tan thành mây khói biến thành nỗi buồn và tiếc nuối
"Vưu Hinh, đứng lại!"
Phía trước đột nhiên xuất hiện một người đàn ông, cao lớn, khỏe mạnh, đứng đó như một ngọn núi.
"Anh trai!" Vưu Hinh ngạc nhiên nhìn người đàn ông: "Sao anh lại ở đây?”
"Câu này phải là anh hỏi em mới đúng, sao em lại đến đây? Đây là cấm địa mà!” Ba Kỳ Lan nghiêm nghị nói.
“Em...” Vưu Hinh không muốn nói ra sự thật nhưng cô ta lại không giỏi nói dối.
“Anh hiểu rồi Ba Kỳ Lan nhìn Lý Dục Thần sau lưng Vưu Hinh: "Em bị tên đàn ông dị tộc này lừa rồi
“Không! Anh ấy không lừa em, là em dẫn anh ấy đến đây."
"Vưu Hinh, em phải biết đây là cấm địa, những người vào đây đều phải chết!"
“Tại sao?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659838/chuong-1221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.