Bọn họ đi trong đêm tối.
Đi qua một đoạn đường núi gồ ghề, phía trước bỗng nhiên rộng mở thông thoáng, từng mảng hoa rực rỡ nở rộ trước mắt như thể ánh sao trên trời rơi xuống điểm xuyết trên mặt đất hoặc cũng có thể là cánh hoa trên mặt đất bay lên để trang trí cho bầu trời.
"Oa! Ở đây đẹp quá!"
Vưu Hinh xoay người lại, váy bay trong làn hoa như một chú bướm xinh đẹp nhẹ nhàng.
Lý Dục Thần nhìn cô, không khỏi có chút ngây. ngốc.
"Mộng Đình.. Anh khẽ gọi một tiếng.
“Hửm? Anh gọi tôi sao?" Vưu Hinh quay đầu lại cười với anh.
Lý Dục Thần hơi sửng sốt mới biết mình lại gọi nhầm.
"Vưu Hinh, sao họ nói cô vẫn còn ngủ say?"
"Vì hồi nhỏ tôi mắc một căn bệnh lạ, phải ngủ thường xuyên, ngủ một giấc rất rất lâu, cũng không biết khi nào sẽ tỉnh dậy. Có khi vài tháng tỉnh một lần, có khi vài năm tỉnh một lần."
"Thì ra là vậy!
Lý Dục Thần không biết nên an ủi cô như thế nào, mắc phải căn bệnh như vậy cũng không biết là may mắn hay bất hạnh.
"Mẹ cô đâu?"
Vưu Hinh lắc đầu rồi ngồi xuống giữa những bông hoa, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao.
Khuôn mặt cô thoáng chút buồn.
lồi nhỏ, mỗi lần tôi tỉnh lại đều thấy bố uống rượu chửi bới, ông ấy mảng tôi là đồ bỏ đi chỉ biết ngủ, mẹ bảo vệ tôi thì bố lại đánh bà ấy, mẹ lại ôm tôi khóc. Tôi hỏi mẹ, bố là người xấu sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659837/chuong-1220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.